Cảm nhận về vẻ đẹp của chữ và ý nghĩa tác phẩm “Chữ người tử tù”

Posted by cvcvsdf on Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014 | 0 nhận xét | Leave a comment...

Sống giữa cuộc đời đầy rẫy oan trái, nghịch lý, bất công, đã bao lần ta bắt gặp trong văn chương một đôi câu thơ nét bút, một vài điều nhỏ nhoi biến những điều tưởng chừng như không thể thành có thể.

Là một chị Dậu trong “Tức nước vỡ bờ”, bất chấp thân phận nhỏ bé, vùng lên chống trả quiết liệt tay lý trưởng, bảo vệ chồng.

Hay là một Lão Hạc chất phác, cuộc đời Lão cuối cùng phải hứng chịu một kết cục ngắn ngủi sau bao biến cố Lão phải chịu đựng và đấu tranh nội tâm gay gắt.

Đọc “ Chữ người tử tù”, một lần nữa ta lại bắt gặp cái vẫn được gọi là kỳ tích.

Với nhân vật Huấn Cao, viên quản ngục và thầy thơ lại, Nguyễn Tuân đã đưa tới cho người đọc một triết lý:

Cuộc đời này đã tạo ra chốn ngục tù tối tăm kìm kẹp bao hế hệ.

Để rồi chính tại nơi ấy, đặt vào đó luồng sáng tuy leo lắt mỏng manh nhưng lại có sức mạnh làm bừng tỉnh, cứu vớt bao tâm hồn vẫn hằng mong được vượt ngục tìm tới nguồn sáng cuộc đời mình.

Sức mạnh ấy phải chăng chính là sức mạnh của lòng chính nghĩa, lòng tự tôn dân tộc, và trên hết là vẻ đẹp của chữ, sự trường tồn bất tử của cái đẹp hiện hữu, cái đẹp thống trị nơi ngục tù tăm tối.

Nhắc tới “Chữ người tử tù”, không ai quên nhắc tới chiều sâu nhân văn mà nó mang lại, nói cách khác, ý nghĩa của tác phẩm đã khắc sâu vào tâm khảm độc giả, bởi lẽ nhớ tới “Chữ người tử tù” giờ đây không còn chỉ đơn giản là cảm thụ vẻ đẹp lời văn, mà đã là lời tự nhắc về vẻ đẹp trường tồn của ngôn ngữ và văn hóa Việt Nam.

Một viên quan coi ngục, phục vụ cho chế độ phong kiến, lại mang trong mình một ấp ủ, hoài bão về một nét chữ được người đời lưu truyền lâu nay.
Một Huấn Cao, con người viết chữ chẳng vì vinh hoa vàng bạc, dù cho bị giam cầm kìm hãm vẫn nhất quyết không chịu khuất phục, rất quý trọng với những người có lòng trong thiên hạ và phát huy vẻ đẹp và tinh hoa của chữ dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Vẻ đẹp của chữ và ý nghĩa của ngôn từ được Nguyên Tuân bộc lộ và sử dụng rất hiệu quả.

Điều đó không chỉ làm nên ý nghĩa cho toàn bộ tác phẩm mà còn tạo nên giá trị thẩm mỹ mà hiếm thấy được ở các tác phẩm phản ánh thực trạng xã hội.

Đọc “Chữ người tử tù”, người đọc chúng ta ngỡ ngàng trước vẻ đẹp ẩn trong mình triết lý sâu xa của chữ.

Vẻ đẹp của chữ là hình ảnh chủ đạo xuyên suốt toàn tác phẩm.

Vẻ đẹp của chữ làm toát lên nhân cách của nhân cách và thiên lương của viên quan ngục, khí phách và lòng người biết biệt nhỡn liên tài và tài năng thiên bẩm làm cảm hóa lòng người của Huấn Cao.

Phải chăng chính những tình huống, hành động cao đẹp của nhân vật đã làm cho vẻ đẹp của chữ lên ngôi.

Viên coi ngục, được đánh giá như là một tấm lòng biết giá người và biết quý trọng người ngay, là một “âm thanh trong trẻo chen vào giữa một bản dàn mà nhạc luật đều hồn loạn xô bồ”.

Trong hoàn cảnh đề lao, giữa cái nơi người ta sống bằng tàn nhẫn, bằng lừa lọc, vẻ đẹp của chữ đã cảm hóa tấm lòng những con người ẩn mình dưới cái ác.

Sự hiện thân của cái đẹp, chữ Huấn Cao sáng lên như một ngọn lửa trong màn đêm tăm tối, làm sáng chính mình và  nhóm lên ngọn lửa vĩnh cửu trong lòng mến mộ cái đẹp của quản ngục.

Nhưng cái đẹp đâu chỉ dừng lại ở đó.

Thoạt đầu, đơn thuần chỉ là vẻ đẹp của chữ ngấm vào cốt cách viên quản ngục.

Cho tới cuối tác phẩm, ngọn lửa rực sáng trong lòng Huấn Cao, nhen nhóm trong viên quản ngục, rồi lan tỏa, làm bừng sáng, làm sống dậy nơi ngục tù tăm tối.

Một lần nữa, sự tác động sâu xa của chữ được thể hiện qua chi tiết mở nút của tác phẩm, hình ảnh cho chữ Huấn Cao.

Sống giữa buổi giao thời giữa hai thời đại, con người ta cũng chuyển biến thật kỳ lạ.

Trong bóng tối của ngục tù, ánh sáng đỏ rực của bó đuốc rọi khắp.

Từ vị trí của kẻ thống trị, giờ đây bỗng cúi mình, cúm rúm dưới sức mạnh của chữ.

Thư pháp của Huấn Cao biến tầng lớp xã hội đương thời, cùm kẹp chữ nghĩa văn chương trở nên “khúm núm”.

Hình ảnh “một người tù, cổ đeo gông, chân vướng xiềng” làm nổi bật lên sự bất khuất trường tồn của đẹp, mặc cho sự hạn chế của xã hội, bất chấp mọi điều kiện cản trở, từng nét bút của Huấn Cao vút đưa lên, đậm tô nét ở trên tấm lụa trắng tinh, tựa như một nét chấm phá của vẻ đẹp của chữ chốn ngục tù nhem nhuốc.

Như đã nói ở trên, trong cái chuyển mình của xã hội luôn bao hàm và dẫn tới sự biến đổi của con người.

Trong hoàn cảnh xiềng xích, Huấn Cao, từ người tử tù, bỗng chốc thoát mình trở thành người nghệ sỹ tự do sáng tạo ra cái đẹp.

Còn viên quản ngục trở nên người tri âm cái đẹp cùng người nghệ sỹ.

Hình ảnh cho chữ “xưa nay chưa từng có” này, đồng thời lại như đang giải thích cho gốc rễ của nhân cách, xuất phát điểm là nơi của tài năng và khí phách.

Quả thực, không thể phủ nhận rằng, vẻ đẹp hiện hữu dường như luôn vô hình ẩn sau mỗi chi tiết và bộc lộ qua tấm lòng từng nhân vật, làm sáng lên nhân cách và làm bừng lên những hoài bão tung hoành của đời người.

Kết thúc tác phẩm là hình ảnh viên quản ngục nhận lấy chữ từ người tử tù.

Trong thời khắc này, mùi mực thơm lan tỏa khắp gian phòng ẩm thấp, hay phải chăng chính tâm hồn Huấn Cao đang truyền đời cái đẹp, viên quản ngục đón nhận nó và tâm hồn trân trọng cái đẹp của ông dường như được giải thoát và thỏa mãn phần nào.

Cái đẹp đang bao trùm lên cái nơi “ khó giữ được thiên lương cho lành vững và rồi cũng đến nhem nhuốc mất cả đời lương thiện” ấy, hay là Huấn Cao đã để lại một nét “Tâm” cho người đời sau.

Một chữ Tâm hoàn toàn có khả năng làm thay  đổi một phần bị ảnh hưởng bởi xã hội đen tối, một chữ Tâm  ngấm vào cái tâm đã sẵn muốn được hoàn lương…

Vẻ đẹp của chữ hiện lên trong lao ngục làm cho hình ảnh vĩ nhân tưởng chừng như tầm thường trở nên vĩ đại hơn bao giờ hết, khiến hoàn cảnh bỗng trở nên dễ dàng nhẹ bỗng, cái tối tăm nhường chỗ cho ánh sáng của thiên lương và cái đẹp luôn ẩn náu.

Đã bao lần ta đọc một trang sách, đáng lẽ nên lật qua trang mới, nhưng lại lật ngược trở lại, suy ngẫm?

Các tác phẩm của Nguyễn Tuân là vậy, nghe thì tưởng như đơn giản vô cùng, nhưng ý nghĩa và triết lý mà nó để lại trong lòng mỗi người đọc thì lớn vô cùng. “Chữ người tử tù” cũng là một trong số đó.
Tác giả: Ngọc Anh
Xem thêm >>
Đọc hiểu văn bản Chữ người tử tù

Diễn biến tâm trạng nhân vật Liên trong truyện ngắn Hai đứa trẻ

Posted by cvcvsdf on Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014 | 0 nhận xét | Leave a comment...

Phân tích diễn biến tâm trạng nhân vật Liên trong truyện ngắn Hai đứa trẻ, các bạn có thể làm tư liệu để học tập nhưng chớ quên bài viết này của tác giả Phan Danh Hiếu nhé :)

Chúc các bạn học tốt!

[IMG]

Bài làm
Hai đứa trẻ là tác phẩm xuất sắc của Thạch Lam được bạn đọc biết đến nhiều nhất. Tác phẩm được in trong tập Nắng trong vườn (1938). Truyện gây ấn tượng cho người đọc bởi văn phong nhẹ nhàng, giàu tình người tình đời. Ấn tượng khó quên trong lòng người đọc về thiên truyện ngắn này có lẽ là hình ảnh hai đứa trẻ mà cô bé Liên là nhân vật được nhà văn Thạch Lam tập trung khắc họa nhiều nhất.

Liên là cô bé mới tám tuổi, cái tuổi mà theo như người xưa nói “biết ăn biết ngủ, biết học hành là ngoan”. Nói đúng hơn là tuổi vô lo. Nhưng mọi điều đều ngược lại. Dưới ngòi bút của Thạch Lam, Liên hiện lên với hình ảnh của một cô bé như già đi trước tuổi. Tuổi thơ chìm trong nỗi buồn của sự tàn tạ, héo úa của một cuộc sống đầy bóng tối, bế tắc không lối thoát. Đối với tâm hồn thơ bé ấy, đoàn tàu đêm từ Hà nội về chạy ngang qua phố huyện chính là niềm an ủi cuối cùng cho một niềm đau.

Thầy Liên mất việc và đặt dấu chấm hết cho những tháng ngày sống ở Hà Nội. Con phố nhỏ Cẩm Giàng tỉnh Hải Dương nơi đón chị em Liên về là một nơi đói nghèo trong rơm rạ với những kiếp người bé nhỏ, lay lắt. Bản thân gia đình Liên cũng chẳng khá giả gì hơn: mẹ làm hàng xáo, chị em Liên trông coi gian hàng tạp hóa nhỏ xíu với những thức hàng lặt vặt, ngày phiên mà chẳng bán được bao nhiêu?

Liên là cô bé nhạy cảm, hay động lòng trắc ẩn trước những biến thiên của cuộc đời. Tâm trạng của Liên cũng diễn tiến theo thời gian: từ chiều hôm cho đến khi đoàn tàu ngang qua phố huyện. Truyện mở đầu bằng âm thanh của tiếng trống thu không vang xa để gọi buổi chiều. Đó âm thanh báo hiệu ngày tàn và cũng là âm thanh chấm hết một ngày đầy ánh sáng mà thay vào đó là bóng tối và nỗi buồn. Thạch Lam mở đầu truyện rất hồn hậu, rất thơ với bức tranh quê bình dị, man mác hương đồng gió nội với " Chiều, chiều rồi. Một chiều êm ả như ru, văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng ruộng theo gió nhẹ đưa vào". Đó cũng là thời khắc mở ra thế giới tâm trạng của Liên, là lúc mà “Trong đôi mắt Liên bóng tối ngập đầy dần và cái buồn của buổi chiều quê thấm thía vào tâm hồn ngây thơ của chị. Liên không hiểu sao nhưng thấy lòng buồn man mác trước cái giờ khắc của ngày tàn”. Buồn mà thấy “không hiểu sao” có nghĩa là cái buồn ghê ghớm lắm. Buồn mà không biết mình buồn vì cái gì thì thật là đau khổ không gì bằng. Thạch Lam đã để nhân vật tự nhận thức và tự bộc lộ tâm trạng chứ không cần kể lể dài dòng. Và bóng tối đã trùm lên phố nhỏ, trùm lên đồng ruộng, trùm lên cả nỗi buồn của Liên đang thoi thóp thở.  

Trong bóng chiều nhá nhem, Liên nhìn về bãi chợ nơi những người bán hàng về muộn. Liên động lòng thương những mảnh đời cơ cực, đó chính là hình ảnh của “những đứa trẻ con nhà nghèo đi lại lang thang trên mặt đất nhặt nhạnh những thanh nứa thanh tre hay những gì còn sót lại của mấy người bán hàng”. Hình ảnh đó như xoáy sâu vào lòng trắc ẩn của cô bé tám tuổi giàu lòng nhân ái. Liên thấy thương những đứa trẻ nghèo nhưng chính chị cũng không có tiền mà cho chúng nó. Thế đấy, nhân vật Thạch Lam thường ít nói nhưng suy tư nhiều và mang đến những vẻ đẹp của tình người đằng sau những nghĩ suy tha thiết về cuộc sống.

Trong cảm nhận của Liên, bóng tối thật ghê ghớm “Tối hết cả con đường thăm thẳm ra sông, con đường qua chợ về nhà, các ngõ vào làng lại càng sẫm đen hơn nữa”. Bóng tối là hiện thân của sự tù túng ngột ngạt, bế tắc không lối thoát. Đó là bóng tối của sự đói nghèo, lam lũ. Là hình ảnh đất nước ta trước năm 1945 đầy nước mắt:

Cha ông ta từng đấm nát bàn tay trước cánh cửa cuộc đời  
Cửa vẫn đóng mà đời im ỉm khóa  
Cả dân tộc đói nghèo trong rơm rạ  
Văn chiêu hồn từng thấm giọt mưa rơi

Thạch Lam đã sử dụng thủ pháp nghệ thuật đối lập để miêu tả bóng tối và ánh sáng. Nếu như bóng tối nuốt chửng tất cả phố huyện vào trong cái dạ dày tối thui của nó thì ánh sáng xuất hiện với tần số thấp. Đó chỉ là “hột sáng”, “khe ánh sáng”, “đốm sáng”, “vệt sáng”… tất cả đều hiện lên thật bé nhỏ tội nghiệp “ mất đi rồi lại hiện ra trong đêm tối”. Và cùng với ánh sáng nhỏ nhoi, yếu ớt đó là những phận người với cuộc sống bấp bênh, trôi nổi và lụi tàn, le lói như ngọn đèn trước gió. Liên thương hết thảy những con người nơi phố huyện nhỏ bé này. Đó chính là chị Tý với cuộc đời cơ cực “mò cua bắt ốc”, tối đến cùng ghánh hàng nghèo xơ xác chỉ với bát nước chè, điếu thuốc lào, thanh kẹo lạc… tất cả gia tài mưu sinh bên ngọn đèn con chỉ chiếu sáng một vùng đất nhỏ. Liên thương bác phở Siêu với ghánh phở xa xỉ, ế ẩm nhưng đêm nào cũng thấy bác dọn hàng. Thương bác xẩm với manh chiếu rách tả tơi cùng chiếc thau trắng trống trơn chưa một niềm hi vọng, thương lắm những tiếng đàn bác góp chuyện bật trong yên lặng. Thương bà cụ Thi điên đơn chiếc với tiếng cười chìm vào bóng tối… Cuộc sống phố huyện là như vậy. Đơn điệu, tẻ nhạt. Đêm nào cũng như đêm nào, cứ lặp đi lặp lại:

Quanh quẩn mãi với vài ba dáng điệu  
Tới hay lui vẫn chừng ấy mặt người  
Vì quá thân nên quá đỗi buồn cười 
Môi nhắc lại chỉ có ngần ấy chuyện.

Điều gì có thể làm chị em Liên quên đi được thực tại này ? May ra chỉ có vũ trụ là cơ hội cuối cùng để ru hai chị em vào những miền cổ tích. Cảnh hai chị em ngẩng mặt lên trời tìm con vịt theo sau ông thần nông cho thấy: tâm hồn hai đứa trẻ thật hồn nhiên, vô tư trong sáng và rất đỗi trẻ con. Nhưng buồn thay, bầu trời đầy sao trên kia cũng không thể nào cứu vớt được hai sinh linh bé nhỏ, tội nghiệp ấy. Bởi “vũ trụ bao la và thăm thẳm như chứa đầy bí mật và xa lạ với hai đứa trẻ”. Để rồi cuối cùng chính chúng lại quay về với quang cảnh phố chung quanh mà đặc biệt là ngọn đèn con của chị Tý. Và cứ thế trong đêm tối những con người tội nghiệp ngồi chờ đợi một điều gì đó cho sự sống nghèo khổ hằng ngày của họ.

Và đoàn tàu từ Hà Nội về đã thực sự là ước mơ và khát vọng của người dân phố huyện. Họ thức đợi chuyến tàu vì mưu sinh hay vì lí do nào khác nữa. Tất cả thao thức, đợi chờ như thể đợi chờ một phép màu sẽ đến. Họ mong bán được chút hàng để gỡ gạc cho cuộc sống ngày mai. Còn riêng hai đứa trẻ, chúng không thức đợi chuyến tàu để bán hàng mà vì lí do khác. Chúng muốn được nhìn thấy đoàn tàu qua phố huyện vì đoàn tàu như mang một thế giới khác đi qua đủ làm cho chúng rạo rực và ánh lên niềm vui sướng dù chỉ là trong chốc lát. Vì thế đêm nào cũng vậy dù buồn ngủ ríu cả mắt nhưng cả hai chị em vẫn cố thức để đợi chuyến tàu. Điều đó cho thấy đoàn tàu là một hình ảnh đã trở thành quen thuộc và ăn sâu trong tâm hồn hai đứa trẻ và chờ tàu đã trở thành một khát vọng mãnh liệt và là một món ăn tinh thần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng.

Sự mong mỏi của chị em Liên với đoàn tàu quả thật đã làm người đọc xúc động mãnh liệt. Mới bảy, tám tuổi mà mẹ bắt trông coi cửa hàng tạp hóa đã là việc làm quá sức lại còn bắt thức cho tới khuya để chờ bán hàng thì quả là tội nghiệp. Nhưng Liên và An thức tới khi đoàn tàu đi qua phố huyện không phải là nghe lời mẹ mà là chúng đang hành động theo tiếng gọi của con tàu. “Tàu đến chị đánh thức em dậy nhé!”. Đó là câu nói của An khi mí mắt đã sụp xuống trong cơn buồn ngủ rồi mà vẫn còn dặn với chị. Câu nói bình thường thế mà sao mới nghe qua đã thấy xót thương. Nó chứa đựng trong đó là tất cả niềm khát khao và hi vọng được nhìn thấy đoàn tàu – hoạt động cuối cùng của đêm khuya. An đi vào giấc ngủ, Liên ngồi im lặng, đầu óc chị bỗng dưng cũng yên tĩnh lạ thường. Yên lặng đến nỗi có thể nghe được “hoa bàng rụng xuống vai Liên từng đợt một, có những cảm giác mơ hồ không hiểu”. Dường như nhà văn muốn cho nhân vật của mình được nghỉ ngơi sau một ngày dài mỏi mệt. Thế rồi thoáng trong tiếng gió xa xôi là tiếng đoàn tàu vụt đến. Rồi tiếng reo thảng thốt, mừng rỡ của bác Siêu “Đèn ghi đã ra kia rồi!”. Liên cũng trông thấy ngọn lửa xanh biếc, sát mặt đất, như ma trơi. Rồi tiếng còi xe lửa ở đâu vang lại, trong đêm khuya kéo dài ra theo gió xa xôi. Đó là lúc mà Liên vội vã đánh thức em “ dậy đi An, tàu đến rồi!”. Lời giục dã gấp rút, hối thúc như thể nếu An không dậy thì sẽ không bao giờ còn được nhìn thấy đoàn tàu nữa. Thạch Lam không dùng từ ngữ nào để miêu tả sự háo hức của hai chị em mà cái háo hức ấy vẫn cứ hiện lên thật sống động và giàu chất nhân văn.

Hai chị em đứng chờ đoàn tàu từ đằng xa. Chúng có dịp chiêm ngưỡng cái kẻ đã làm chúng đợi chờ ấy bằng cách đứng gần hơn nữa. Và rồi “tàu rầm rộ đi tới. Liên dắt em đứng dậy để nhìn đoàn xe vụt qua”. Đây là phút giây hạnh phúc nhất là lúc mà Liên và An dường như quên hết thảy những nỗi buồn hiện tại, quên cả những đói nghèo lam lũ, ê chề đang bao vây cuộc đời họ. Trong lòng họ giờ đây chỉ có đoàn tàu. Đoàn tàu mang thứ ánh sáng mạnh mẽ, khác thường ngang qua phố huyện “các toa đèn sáng trưng, chiếu ánh cả xuống đường… những toa hạng trên sang trọng lố nhố những người, đồng và kền lấp lánh, và các cửa kính sáng”. Đó là ánh sáng của sự sang trọng, văn minh, thứ ánh sáng khác xa với những ánh sáng yếu ớt, nhỏ bé nơi phố huyện. Đoàn tàu giống như một tia chớp, một ngôi sao băng rạch ngang qua bầu trời phố huyện rồi mất hút vào đêm tối nhưng cái ánh sáng của nó là ước mơ và khát vọng của biết bao nhiêu số phận con người bé nhỏ đang mong ngóng. Đoàn tàu mang một thế giới khác đi qua, chính là khát vọng muốn được đổi đời của họ. Họ gửi theo chuyến tàu cả tâm hồn của mình, họ muốn được đến với những chân trời mới, nơi đó có ánh sáng của văn minh của no đủ. Nơi đó sẽ không còn cảnh đói nghèo lam lũ, không có cảnh đơn điệu và buồn tẻ mà ăm ắp niềm vui. Họ xứng đáng được nhận một cuộc sống như thế, tại sao không? Nhưng ước mơ chỉ là ước mơ. Tất cả lại quay về với quầng sáng thân mật xung quanh ngọn đèn con chị Tý. Chấm hết cho một đêm đợi chờ trong khát vọng và kết thúc bằng nỗi buồn rưng rưng nước mắt.

Liên và An đứng lặng người trong bóng tối dù chuyến tàu đã “đi vào đêm tối, để lại những đốm than đỏ bay tung trên đường sắt. Hai chị em còn nhìn theo cái chấm đỏ của chiếc đèn xanh trên toa sau cùng, xa xa mãi rồi khuất sau rặng tre”. Sự nuối tiếc của họ dường như đã phơi bày tất cả một cuộc sống nghèo nàn, bế tắc. Nhất là khi họ tự nhận thức rằng “ Tàu đêm nay không đông và dường như kém sáng hơn ”. Nghĩa là đoàn tàu cũng chỉ xoa dịu một chút nỗi đau trong tâm hồn hai đứa trẻ chứ không thể nào phá vỡ bức tường thành mang tên “nỗi buồn” của chúng. Và Liên lặng người đi trong suy tưởng, đằng sau ánh sáng của đoàn tàu và tiếng động cơ gầm vang đó là một thế giới rất riêng tư. Đó chính là nỗi nhớ về Hà Nội nơi có ánh sáng của những ngọn đèn, nơi vui vẻ và huyên náo. Nơi đó là vùng sáng trong tâm tưởng và cũng là vầng sáng trong ký ức tuổi thơ. Nơi mà ngày xưa chị em Liên được đi chơi bờ Hồ, được uống những cốc nước lạnh xanh đỏ. Ký ức tươi đẹp thế nhưng giờ họ lại bị cầm tù giữa biết bao nhiêu là buồn bã. Chính đoàn tàu đã mang lại cho Liên liều thuốc an thần và khơi dậy trong tiềm thức biết bao điều tươi đẹp. Cuộc sống ấy thực sự khác xa với cuộc sống ở nơi này nhiều lắm nhưng biết làm sao được khi ký ức không thể trở về. “ Một quá khứ huy hoàng. Một hiện tại mong manh. Một tương lai mù mịt”. Đáng buồn thay!

Cuối cùng Liên cũng đi vào giấc ngủ, một giấc ngủ chập chờn hình ảnh ngọn đèn con của chị Tý . Một giấc ngủ tịch mịch và đầy bóng tối. Đó chính là một sự ám ảnh về cuộc sống bế tắc, tù đọng không lối thoát mà biết đến bao giờ chị em Liên mới có thể đổi thay.

Với lối viết nhẹ nhàng, mỗi truyện tựa như một bài thơ trữ tình đầy xót thương, Thạch Lam đã mang đến cho người đọc sự đồng cảm sâu sắc về những thân phận cuộc đời trong xã hội cũ. Qua nhân vật Liên nhà văn đã làm toát lên những giá trị nhân văn cao đẹp, giúp chúng ta thấu hiểu nỗi buồn đau của dân tộc trong thế kỷ bạo tàn dưới ách đô hộ của bọn thực dân và đế quốc. Trang văn khép lại rồi mà ta còn thấy trước mắt mình hình ảnh hai đứa trẻ ngồi đấy giữa phố huyện nhỏ nghèo tăm tối đang đợi chờ chuyến tàu đi qua trong khát vọng mỏi mòn.
Tác giả: Phan Danh Hiếu

Cách viết một bài văn hay

Posted by cvcvsdf on Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013 | 0 nhận xét | Leave a comment...

Nếu môn Văn là một "nỗi ám ảnh" đối với bạn thì những "bí kíp" dưới đây sẽ giúp bạn vượt qua nó một cách dễ dàng.
Chuẩn bị viết bài
Đọc nhiều sách văn học
Nếu không phải là người ham mê đọc sách, có thể bạn sẽ sợ khi nhìn thấy những cuốn sách dày cộm, trông chúng thật “khó nuốt”. Hãy bắt đầu từ những cuốn truyện ngắn với chủ đề bạn yêu thích, nó sẽ giúp bạn cảm thụ văn học theo kiểu “mưa dầm thấm lâu”.
Sau một thời gian, hãy tăng dần số lượng cũng như độ dày của sách, bạn sẽ cảm thấy bất ngờ vì mình đã say mê đọc sách lúc nào không hay, thậm chí với cả những cuốn tiểu thuyết nhiều tập cả ngàn trang.


Đọc nhiều sách giúp bạn cảm thụ văn học tốt hơn.
Bạn có thể nhờ những người bạn “chuyên Văn” hay cô giáo dạy Văn của mình tư vấn những cuốn sách phù hợp với nhu cầu.
Tuy nhiên, đừng quên sách giáo khoa là nguồn tài liệu quý giá, bắt buộc mà bạn không thể bỏ qua để đạt được điểm cao trong các kì thi, nhất là kì thi tốt nghiệp sắp tới.

Chú ý quan sát những việc xảy ra xung quanh
Để viết văn hay, chúng ta cần tư duy phân tích, tổng hợp và có óc logic tốt. Muốn vậy, bạn cần quan sát từ những việc đơn giản nhất xảy ra trong cuộc sống hằng ngày của mình. Từ đó, hãy tập phân tích, tổng hợp theo nhiều khía cạnh khác nhau.
Điều này giúp bạn nhìn mọi việc theo nhiều chiều, sâu sắc hơn và chắc chắn khi áp dụng vào bài Văn sẽ rất hiệu quả, tạo được sự hấp dẫn với người đọc. Hãy nhớ nhé, logic là điểm cần thiết để đạt điểm cao trong các bài văn.

Quan sát cuộc sống giúp bạn nâng cao khả năng phân tích, tổng hợp

Theo dõi tin tức xã hội qua báo, truyền hình
Đề thi Văn luôn có 2 phần: nghị luận xã hội và nghị luận văn học. Muốn viết tốt bài nghị luận xã hội, bạn phải nắm bắt những tin tức xã hội chính yếu nhất bởi đề thi không nằm ngoài các sự kiện này. Hơn nữa, hiểu rõ tình hình xã hội giúp bạn viết bài dễ dàng hơn do bạn có sẵn thông tin cần thiết và cách nhìn nhận riêng qua mỗi lần tiếp xúc với chúng.
Bạn có thể theo dõi tin tức qua nhiều kênh thông tin như chương trình thời sự, báo chí, internet… Nếu lấy thông tin trên internet, hãy chú ý đến mức độ tin cậy của nguồn tin nhé.

Trong lúc làm bài

Phân bổ thời gian hợp lý
Hãy chia thời gian phù hợp với số điểm của từng câu trong đề bài. Nhiều bạn khi gặp đề thi “trúng tủ” thường viết rất nhiều, say sưa với phần đó mà quên mất mình còn những câu khác nữa. Việc làm này giúp bạn tránh được tình trạng thiếu hay thừa thời gian cho những câu quan trọng, chiếm nhiều điểm nhất.

Đề thi Ngữ văn thường có 3 câu với thời gian 150 phút, câu 1 chiếm 2 điểm, câu 2 chiếm 3 điểm, câu 3 chiếm 5 điểm. Bạn có thể dành 25 phút cho câu 1, 45 phút cho câu 2, 75 phút cho câu 3 và 5 phút để kiểm tra lại. Việc chia thời gian này còn phụ thuộc vào mức độ nắm thông tin và hiểu biết của bạn. Nếu câu 1 bạn làm nhanh hơn vì nắm rõ phần này, bạn có thể chỉ dành 20 phút cho nó và để dành 10 phút cho câu 3.

Nếu không phân bổ thời gian hợp lý, bạn sẽ mất nhiều điểm
Đọc kĩ đề bài
Một lưu ý hết sức quan trọng để đạt điểm cao môn Văn nói riêng và các môn học khác nói chung là đọc kĩ đề bài. Nếu bạn không đọc kĩ mà vội bắt tay vào viết ngay, bạn rất dễ mắc sai lầm.

Chẳng hạn như đề bài yêu cầu: “Hãy phân tích hình tượng sông Đà trong tác phẩm Người lái đò Sông Đà của nhà văn Nguyễn Tuân”, nếu không đọc kĩ và nắm vững cách làm các dạng bài, có thể bạn sẽ bị nhầm lẫn và làm theo dạng “cảm nhận” hay “bình luận”.
Để làm đúng yêu cầu của đề tài, bạn có thể dùng bút gạch chân những từ khóa quan trọng.

Lập dàn ý khi viết bài

Muốn có một bài văn hay, hãy bắt đầu với dàn ý tốt. Bạn nên tập thói quen này để không bị bỏ sót hay thừa ý khi viết.

Khi lập dàn ý, bạn cần đưa ra các luận điểm và luận cứ một cách rõ ràng để chứng minh cho bài viết của mình.

Ngoài ra, lập dàn ý giúp bạn “cứu vãn” bài viết nếu rơi vào tình trạng thiếu giờ. Ví dụ, đã gần hết giờ nhưng bạn mới chứng minh xong luận điểm 1, hãy nhanh chóng chuyển sang luận điểm 2 và 3 với những luận cứ có sẵn trong dàn ý. Lúc này bạn không cần cầu kỳ nữa vì sẽ không kịp thời gian, chỉ cần linh động chép các ý đã vạch ra trên giấy nháp. Và bạn chỉ có thể làm được điều khi lập dàn ý sẵn.

Kiểm tra ngữ pháp, lỗi chính tả
Khi viết xong bài, bạn hãy kiểm tra lại tổng thể bài viết của mình xem có lỗi gì về mặt ngữ pháp hay chính tả không.
Bạn có thể tự tin vì mình hiếm khi mắc lỗi chính tả nhưng hãy nhớ, trong quá trình làm bài, bạn có thể gặp căng thẳng và sai vài từ và nếu không kiểm tra lại, bạn sẽ mất điểm vì nó đấy!
Chúc các bạn ôn bài thật tốt và đạt được điểm cao trong kì thi sắp tới!
Nguồn :kenhtuyensinh.vn
[/quote]

Đăng ký nhận tin nhà đất

Bạn muốn biết các thông tin mới nhất về mua bán nhà đất, hãy nhập địa chỉ email bên dưới.

Xem nhiều nhất

  •         Mẹ dặn…   Một người con trai tốt khi con khóc sẽ không luôn mồm nói anh yêu em và hôn lên môi con…   Một người con trai tốt sẽ hôn l...
  • ( Kênh đại học ) Thí sinh đạt điểm cao nhất ở ĐH vừa công bố - Dân lập Hải Phòng là em Phạm Quỳnh Trang, khối C với 23 điểm. Tối nay, ĐH Dân...
  • Hồi bé luôn tự hỏi viên bi được tạo ra thế nào. Quá đẹp Hồi bé luôn tự hỏi viên bi được tạo ra thế nào
  • ( Kênh đại học ) Tối nay (20/7), ĐH Giao thông vận tải Hà Nội và TP.HCM vừa công bố điểm thi.  Thí sinh  có điểm cao nhất của hai trường này...
  • ♥ Con trai : • Không nên.. • Nói hai từ – Mãi Mãi… • Với một người con gái… • Khi mà : • Chính bản thân mình… • Cũng còn không thể chắc chắn...
  • Con gái ơi!!!!! suy ngẫm 1 lát ha!!! Là con gái, đừng nghĩ rằng có nhiều người xin số điện thoại, tán tỉnh, nói thích nói thương, khen mình ...
  • Mây sinh ra từ đâu? Không phải suối tóc bồng bềnh của một nữ thần, càng không phải bóng dáng của một lâu đài kem trên bầu trời. Mây là một ...
  • Chiều 11-9, trường ĐH Tài chính Marketing đã công bố điểm chuẩn nguyện vọng bổ sung vào trường. Điểm chuẩn các ngành tăng từ 1 đến 2 điểm s...
  • Dù cực kì nguy hiểm nhưng các em vẫn cố gắng để được đến trường Đây là hình ảnh các em  học sinh  vùng nghèo khó của Nepal. Không có cầu, kh...
  • Ngày 26/9/2013 vừa qua, các thí sinh “Nữ sinh viên Việt Nam duyên dáng 2013” khu vực miền Đông Nam bộ đã có những chia sẻ thú vị về suy nghĩ...

Các chủ đề

Giáo dục Giáo dục 24h Video HOT Hình ảnh Giới tính Hotgirl Xã hội Đề cử Độc - Lạ - Hài Hước Tin Tức Hot Tin giới trẻ Luyện thi đại học Thủ thuật máy tính vươn tới thành công Giải trí Học Sinh - Sinh Viên Thời trang - Làm đẹp Tin 24h Tuyển sinh kỹ năng mềm Thủ thuật Thủ thuật tin học Tin tức xã hội Tài liệu giáo trình ĐH Văn Học 10 Thế giới Teen Thủ thuật vBB Tình yêu - giới tính Văn học Đồ án tốt nghiệp 10 vạn câu hỏi vì sao Khám phá Thế giới sao Thời trang trẻ Tin tức Văn mẫu Đồ án Ảnh Bìa facebook Ảnh vui - Hài hước CLB Webmaster Sách hay Sức khỏe Thủ thuật internet lời chúc 20-11 video Luyện thi đại học văn học 12 Clip vui Hình ảnh đẹp Làng giải trí Nghị luận văn học Suy ngẫm Tin 18+ Văn học 9 lời chúc 20/11 hay nhất phương pháp học tập Biểu cảm Cốc Cốc Hosting Học Tiếng anh Nhạc xả stress Pháp luật Phần mềm Thủ thuậ web Tin khoa học Tài liệu CNTT Văn Học 11 Windows 7 Xe và đời sống cách vào facebook cốc cốc bị lỗi font facebook kinh tế lỗi font cốc cốc thư giản Ảnh Avatar đẹp Ảnh vui Buôn chuyện CLB Giáo viên Cốc bị lỗi Danh ngôn Danh ngôn bốn phương Du học Giáo trình Giải Guitar Hình 18+ Hình nền Desktop Học Guitar Học Làm giàu Kiến thức Luận văn Làm gái Làm tình Lập trinh-Thiết kế web Lệ rơi Nam giới Nghị lực sống Nhạc cụ Phim 18+ Phim mới Phản cảm Phẩn nộ Phẫn nộ Sinh viên đại học Status Hay Thể thao Thủ Thuật Chát - Internet Tin thế giới Trong chơi Tán gái Tâm sự Tình cảm Tổng hợp Clip Video Guitar Vật lý Vật lý lớp 11 Vật lý lớp 12 Y học và Đời Sống avatar đẹp nhất halloween key phần mềm luyện thi toeic show hàng thi toeic timeline facebook tin học tiếng anh giao tiếp truyện truyện cười truyện tình yêu tài liệu tiếng anh văn tự sự Điểm chuẩn đại học ảnh

Bài viết theo thời gian

Tổng số lượt xem trang